TẾT ?
Với mình Tết cổ truyền là một dịp đặc biệt để con cái từ muôn nơi có cơ hội sum vầy dưới ngôi nhà tuổi thơ.Và mình tin là không ai mà không muốn điều đó.Mình cũng vậy thôi và mình tin là sâu trong trái tim bạn cũng mong muốn như vậy.
Những ngày này,đâu đâu trên đường phố bạn cũng có thể nghe nhạc xuân.Đi đâu cũng thấy cảnh mọi người vội vã hơn.Và nếu đến khu chợ gần nhà hoặc ghé siêu thị nào đó bạn sẽ còn cảm nhận rõ hơn nữa.Mọi thứ khiến người thì phấn khởi,người lo lắng vì đơn giản là mỗi người có một câu chuyện riêng.Và có vui có buồn.
Có thể vì nhiều lý do,cơm áo gạo tiền hay vì một điều gì đó trong mối quan hệ gia đình khiến bạn dù muốn nhưng lại tắt đi suy nghĩ đó.Mình ở đây và mình muốn chia sẻ với bạn về những điều chưa thật sự toàn vẹn trong cuộc sống.
Tết xưa hay Tết nay,có thể có sự thay đổi vì xã hội phát triển và đôi lúc nhiều thứ được lược bỏ đi mà thêm thắt cho hợp thời.Nhưng với mình Tết quan trọng nhất là từ cảm nhận trong tâm hồn của mỗi người.Vì giá trị tinh thần của tết cổ truyền mang lại vẫn là điều người người nhà nhà mong ngóng.
Mình có một câu chuyện riêng mà mình tin đâu đó một vài người sẽ cảm nhận được từ câu chuyện của mình.Mình ít khi trở về nhà vào dịp Tết vì khi mình bắt đầu đi saigon học,mình có hứa rằng bao giờ thành công mình mới trở về vào dịp Tết.Đơn giản vì khi bắt đầu rời quê lên Saigon học mình đã quyết tâm rất lớn.
Cũng chính điều này khiến mình tự ti vì nhiều năm mình vẫn không thể thành công và mình đã không về nhà trong 7 cái Tết liên tục.Đến khi Má mình mất đi mình mới nhận ra rằng mình đã không thể ở bên cạnh Má mình "Mùa xuân" cuối cùng của cuộc đời Bà.
Mình đang khóc đấy nhé,mình nhạy cảm hơn mỗi khi nhắc lại những câu chuyện buồn.Bạn biết không nhiều khi con cái cứ nghĩ sẽ phải đem thật nhiều tiền về cho Bố Mẹ.Nhưng chúng ta quên mất tiêu rằng nhiều khi Bố Mẹ chỉ mong con cái sum vầy vào cái dịp mà một năm chỉ có một lần này thôi.
Mình nói ra điều này vì các bạn biết không.Mình khao khát được ôm Má mình.Khao khát được lau dọn vào chiều 30 Tết cùng Bà.Và mình ao ướt được kêu to rằng:
" Má ơi cái bánh này chín chưa"
Hay đơn giản hơn nữa là hai Má con nằm kế nhau,mình thì xem Táo quân,cắn những hạt dưa trong thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới.Còn bà thì nằm ngủ thiu thỉu vì ngủ quên nhưng lại đáng yêu vô cùng.
Với mình những điều đó giờ là những khoảnh khắc quý giá mà trước đây mình chưa bao giờ biết trân trọng.Nếu có thể hãy về nhà.Hy vọng của mình nữa là nếu như bạn quay về nhà thì hãy giúp Bố Mẹ một tay làm một việc gì đó,thi thoảng kêu than cũng được.Hãy dành cho Bố Mẹ,anh,chị,em của bạn những cái ôm,những câu chúc chân tình đầu năm.Bạn biết tại sao không vì khi bạn trưởng thành hơn,hay già đi bạn mới biết rằng đó là những khoảnh khắc quý giá mà chính bạn rất muốn quay trở lại.
Khi bạn lớn hơn,cũng đồng nghĩa với việc "Mùa Xuân" của Bố Mẹ bạn cũng bắt đầu vơi dần đi.Nếu có thể hãy nói lời yêu thương,hay thể hiện tình cảm với những người yêu thương khi còn có thể nha.Cá nhân mình,mình cần thêm thời gian để nỗi đau này lành đi.Và cảm thấy thoải mái khi trở về nhà.Và mùa xuân này mình vẫn sẽ dành cho sở thích cá nhân,rồi đi đến nhà thờ thể cầu nguyện cho mọi người nhé.
Mình vẫn ở đây cùng bạn trong những năm sắp đến và hãy cùng mình chia sẻ mọi thứ nha.
Cảm ơn vì bạn đã là một phần của mình.

Nhận xét
Đăng nhận xét